Một mình vận hành nhiều kênh bằng AI. Buổi sáng của tôi bắt đầu như thế này.
Một mình vận hành nhiều kênh bằng AI. Buổi sáng của tôi bắt đầu như thế này.

Một mình tôi, nhưng mỗi sáng mở máy có cả một đội vào việc

Sáu giờ sáng. Tôi pha một ly nước, mở laptop. Trên màn hình là mấy chục việc của một ngày: bài cho các kênh, nội dung cho cả đội, bài tập lớp tôi đang theo học. Nếu là hai năm trước, nhìn cái danh sách đó chắc tôi đã thấy ngộp.

Bây giờ thì không. Vì tôi không còn làm một mình theo nghĩa cũ nữa.

Tôi từng nghĩ chăm chỉ là đủ

Tôi bắt đầu mọi thứ từ một khoản nợ và một chiếc điện thoại. Nghề đầu đời của tôi là đổi sức lấy tiền: trang điểm, áo cưới, ngày này qua ngày khác. Tôi tin nếu mình cày đủ chăm thì rồi sẽ ổn.

Cày chăm giúp tôi sống sót. Nhưng nó không đưa tôi đi xa. Có những ngày tôi làm đến kiệt mà nhìn lại vẫn thấy mình đứng yên một chỗ. Mãi sau tôi mới hiểu: vấn đề không phải tôi lười. Vấn đề là tôi đang gánh mọi thứ bằng chính đôi tay mình, và đôi tay thì có giới hạn.

Bước ngoặt: thôi làm nhiều hơn, bắt đầu xây

Điều kéo tôi ra khỏi vũng lầy không phải may mắn. Là một quyết định nhỏ mà lì: thay vì làm nhiều hơn, tôi học cách xây hệ thống.

Từ năm 2021 tôi đi học lại từ gốc cách làm kinh doanh trên Internet. Học khi mọi thứ đang tạm ổn, chứ không đợi tới lúc bí. Với tôi, đi học lúc đang đứng vững không phải xa xỉ. Nó là cách mua bảo hiểm cho ngày mai. Và tới tận bây giờ tôi vẫn đang là học viên: khóa tôi theo học lúc này dạy tôi dựng cả một cái “máy” đưa người lạ đi từ chỗ chưa biết mình, tới chỗ tin mình, rồi thành khách.

Hơn một năm rưỡi trước, tôi bước vào nghề affiliate tài chính, giới thiệu những nền tảng tôi hiểu rõ và tin được tới đúng người cần. Tôi làm tư vấn khách một năm, rồi chuyển sang vai tôi yêu nhất: đào tạo và đồng hành. Giờ tôi cùng chồng dẫn dắt một cộng đồng hơn 30 đối tác và một đội ngũ 21 nhân sự tư vấn.

Cái khó thật: một người, nhiều kênh

Việc đang chiếm phần lớn thời gian của tôi bây giờ là dựng hệ thống nội dung cho cả đội: nhiều kênh cùng lúc, mỗi kênh một giọng, một nhịp đăng riêng.

Nói thật, nếu làm thủ công thì một người không kham nổi. Viết tay từng bài, canh từng giờ đăng cho từng kênh, làm vài hôm là đuối. Đã có lúc tôi tự hỏi hay là thuê thêm chục người.

Nhưng tôi chọn cách khác.

Tôi để AI làm phần lặp, tôi giữ phần người

Tôi không biến AI thành phép màu. Nó không thay tôi nghĩ, không thay tôi hiểu khách. Nhưng những việc lặp đi lặp lại như soạn khung bài, canh lịch, dựng bản nháp đầu, thì tôi giao cho nó.

Còn phần chỉ tôi mới làm được, tôi giữ chặt: cái đầu điều phối, và giọng thật của mình. Máy lo phần máy làm được. Tôi lo phần cần cái tâm.

Nhờ vậy, một mình tôi ngồi đây mà mỗi sáng mở máy là có cả một “đội” vào việc cùng. Đội đó không phải người. Nó là một hệ thống tôi tự dựng và tự chỉ huy. Và điều tôi tâm đắc nhất lúc này chính là đây: một người phụ nữ bình thường, có kỷ luật và biết dùng công cụ, làm được nhiều hơn mình từng tưởng rất nhiều.

Vì sao tôi viết những dòng này

Tôi không viết để khoe. Tôi viết vì tôi biết ngoài kia có nhiều người đang ở đúng chỗ tôi từng đứng: ôm quá nhiều việc, mệt, và tưởng rằng cứ cố thêm chút nữa là xong.

Tôi muốn nói với bạn điều mà tôi ước có ai nói với mình sớm hơn: bạn không cần làm nhiều hơn. Bạn cần một hệ thống. Và để bắt đầu, bạn không cần giỏi công nghệ. Bạn chỉ cần dám ngồi xuống làm một buổi.

Tôi sẽ kể tiếp hành trình này ở đây, thật như nó đang diễn ra, cả những ngày trôi chảy lẫn những ngày rối. Không cam kết làm giàu nhanh, không thủ thuật. Chỉ là một người đang đi, kể lại cho người đi sau.

Nếu bạn cũng muốn chuyển từ đổi thời gian lấy tiền sang sở hữu một hệ thống tự chạy, tôi tin mình sẽ hợp nhau. Hẹn bạn ở bài kế tiếp.


Đọc thêm