
Cuối ngày hôm nay, lần đầu tiên tôi tự đưa được bài lên blog của mình
Có những việc mình mặc định là “không dành cho mình”. Với tôi, một trong số đó là chuyện kỹ thuật. Nghe tới mật khẩu, cài đặt, mấy dòng chữ lạ trên màn hình là tôi đã muốn nhờ người khác làm hộ.
Hôm nay tôi quyết định không né nữa. Và cuối ngày, lần đầu tiên, tôi tự đưa được bài viết của mình lên blog mà không phải nhờ ai bấm giúp.
Nó không hề suôn sẻ
Tôi kể thật, không phải để làm màu: cái việc tưởng đơn giản đó làm tôi loay hoay khá lâu.
Có một bước cần tôi tạo một dãy mật khẩu rồi dán vào đúng chỗ. Nghe dễ. Vậy mà tôi làm sai tới mấy lần, chỉ vì lúc sao chép bị rớt mất một ký tự ở cuối mà tôi không hề hay. Máy cứ báo lỗi, tôi thì không hiểu vì sao. Đã có lúc tôi định thôi, để đó mai tính.
Nhưng tôi nhớ ra một điều mình hay tự nhắc: chuyện khó thường không khó như mình sợ, nó chỉ cần được chia nhỏ ra và làm lại cho đúng. Nên tôi thử lại. Lần này chậm hơn, cẩn thận hơn. Và nó chạy.
Cái cảm giác lúc bài hiện lên
Khi dòng chữ báo “đã đăng” hiện ra, tôi ngồi nhìn màn hình một lúc.
Không phải vì bài viết hay ho gì ghê gớm. Mà vì lần đầu tiên tôi thấy rõ: một việc tôi từng đặt hẳn ra ngoài vùng của mình, dán nhãn “kỹ thuật, không phải phần của tôi”, hóa ra tôi làm được. Chỉ cần tôi chịu ngồi xuống, làm từng bước, sai thì sửa.
Tôi không tự làm một mình theo nghĩa cô độc. Tôi có công cụ, có AI đứng cạnh lo phần rắc rối, chỉ cho tôi từng bước. Nhưng người bấm nút cuối cùng, người không bỏ cuộc giữa chừng, vẫn là tôi.
Điều tôi mang về sau một ngày dài
Tôi tin rất nhiều người, nhất là phụ nữ như tôi, đang tự đóng cửa với những việc chỉ vì nghĩ “cái đó mình không rành”. Marketing, công nghệ, con số, mấy thứ nghe có vẻ khô khan.
Nhưng phần lớn những cánh cửa đó không khóa. Chúng chỉ khép. Và thứ giữ mình đứng ngoài thường không phải năng lực, mà là câu tự nhủ “chắc mình không làm được đâu”.
Hôm nay dạy tôi một điều nhỏ mà tôi muốn giữ: đừng vội tin cái câu đó. Cứ ngồi xuống, làm bước đầu tiên. Rồi bước tiếp. Sai một ký tự thì sửa lại một ký tự. Nhiều khi khoảng cách giữa “mình không làm được” và “mình vừa làm xong” ngắn hơn ta tưởng rất nhiều.
Mai tôi lại làm tiếp. Nhưng tối nay, tôi cho phép mình vui một chút vì một việc nhỏ tự tay làm được. Chúc bạn một buổi tối lành, và nếu có việc gì bạn đang né vì nghĩ “không dành cho mình”, thử ngồi xuống với nó một lần xem sao.