Tôi may mắn có một người vừa là chồng, vừa là người đồng hành. Chúng tôi cùng đi học, cùng xây.
Tôi may mắn có một người vừa là chồng, vừa là người đồng hành. Chúng tôi cùng đi học, cùng xây.

Người ta khen tôi làm một mình. Thật ra tôi chưa bao giờ đi một mình

Có một lời khen tôi hay nhận: “Chị giỏi thật, một mình mà làm được nhiều việc thế.”

Tôi biết ơn lời khen đó. Nhưng mỗi lần nghe, trong lòng tôi lại thầm đính chính một câu: tôi không thật sự làm một mình đâu. Tôi chỉ ít kể ra thôi.

Người ngồi cạnh tôi trong những khúc khó nhất

Tôi có một người vừa là chồng, vừa là người đồng hành trong công việc.

Chúng tôi gặp nhau từ hồi cùng làm ở một studio áo cưới, tôi lo trang điểm, anh lo hình ảnh. Nhiều năm sau, khi tôi rẽ sang con đường kinh doanh trên mạng, người đi cùng tôi vẫn là anh. Anh lo phần hình ảnh và quảng cáo, tôi lo phần tư vấn và đào tạo. Mỗi người một mảng, nhưng nhìn về cùng một hướng.

Cái mà người ngoài thấy là “một người phụ nữ làm nhiều việc”. Cái họ không thấy là những buổi tối hai vợ chồng ngồi lại, gỡ cho nhau một bài toán khó, hoặc chỉ đơn giản là một người bảo người kia: “Nghỉ đi, mai làm tiếp cũng được.”

Bài học đắt nhất: đừng gánh một mình trong im lặng

Tôi từng có một giai đoạn tưởng rằng gánh một mình mới là mạnh mẽ.

Hồi khủng hoảng tiền bạc, tôi giấu chồng một khoản khó suốt nhiều tháng. Tôi tự nhủ anh đang cày lo cho cả nhà, nói ra làm gì cho anh thêm gánh. Tôi tự xoay được mà.

Nhưng cái bí mật đó không nhỏ đi khi tôi giấu. Nó chỉ lớn lên trong im lặng, và làm tôi cô đơn ngay cạnh người tôi thương nhất. Cái đêm tôi quyết định nói thật là một trong những việc khó nhất đời tôi. Tôi chờ một câu trách. Nhưng điều tôi nhận lại là một câu hỏi: “Vậy giờ mình bắt đầu từ đâu.”

Mình. Không phải em.

Từ đêm đó tôi mang theo một nguyên tắc, và nó theo tôi tới tận bây giờ: đừng gánh một mình trong im lặng. Với người thân, và cả với công việc.

Vì sao tôi kể điều này

Tôi kể không phải để khoe mình có một cuộc hôn nhân đẹp. Không cuộc hôn nhân nào chỉ toàn màu hồng, của tôi cũng vậy.

Tôi kể vì tôi thấy nhiều người, nhất là phụ nữ, đang tự ôm hết mọi thứ vào mình. Việc nhà, việc kiếm tiền, cả những lo lắng không dám nói ra. Rồi kiệt sức, và tưởng đó là điều bình thường mình phải chịu.

Tôi từng như vậy. Và tôi học được rằng để người khác gánh cùng không phải là yếu đuối. Nó là một dạng can đảm khác: can đảm tin tưởng, can đảm nói thật, can đảm thừa nhận mình không phải làm tất cả một mình.

Người đồng hành của bạn có thể là bạn đời, một người bạn, một người thầy, hay thậm chí là một công cụ giúp bạn bớt việc tay chân. Điều quan trọng không phải là đi thật nhanh một mình. Là đi được đường dài, và không đơn độc trên đường đó.

Hôm nay, nếu có một việc bạn đang gồng một mình trong im lặng, thử hỏi xem có ai đó bạn có thể nói ra không. Nhiều khi, chỉ một câu “mình cùng nhìn lại chuyện này nhé” đã đủ để gánh nặng nhẹ đi một nửa.

Đọc thêm