Đo lường trước khi tin. Bài học tôi học được trong một buổi sáng.
Đo lường trước khi tin. Bài học tôi học được trong một buổi sáng.

Tôi tưởng mình có 70 bài. Hóa ra Google chỉ thấy 21

Sáng nay tôi ngồi xuống với một mục tiêu rõ ràng trong đầu: viết thêm bài cho blog. Tôi nhớ mang máng mình đã có tầm bảy mươi bài đâu đó rồi, chỉ cần viết bù cho đủ.

Rồi trợ lý của tôi làm một việc mà tôi hay quên làm: nó đi đếm lại con số thật.

Con số trong đầu tôi, và con số thật

Bảy mươi bài là con số trong trí nhớ của tôi. Nghe cũng hợp lý, vì tôi viết nhiều thật.

Nhưng khi kiểm lại đúng thứ mà Google nhìn thấy, tức những bài đã thật sự đăng lên và hiện ra được khi có người tìm, thì con số chỉ là hai mươi mốt.

Hai mươi mốt, không phải bảy mươi.

Gần năm mươi bài kia đang nằm im trong máy tôi, ở dạng bản nháp. Với tôi thì chúng “có”. Nhưng với người lạ ngoài kia đang cần đọc, chúng chưa tồn tại. Một bài nằm trong máy thì không giúp được ai cả.

Vì sao khoảng cách đó nguy hiểm

Ngồi nghĩ lại, tôi thấy khoảng cách này mới là thứ âm thầm giữ chân nhiều người, chứ không phải sự lười.

Tôi đã tưởng mình gần tới đích. Nếu không kiểm lại, tôi sẽ tiếp tục viết thêm bài mới, thấy mình bận rộn, thấy mình đang tiến, trong khi thứ thật sự cần làm lại là một việc khác hẳn: đưa những bài đã viết lên cho người ta đọc.

Cái bẫy không phải làm ít. Cái bẫy là làm nhiều mà nhắm sai chỗ, rồi lấy sự bận rộn ra tự trấn an mình.

Điều tôi mang về

Tôi rút ra một câu, và tôi sẽ dán nó lên bàn: đừng tin cảm giác “chắc là đủ rồi”, hãy đi đếm con số thật.

Cảm giác nói tôi có bảy mươi. Sự thật là hai mươi mốt. Và chỉ khi nhìn thẳng vào con số hai mươi mốt đó, tôi mới biết việc thật sự cần làm hôm nay là gì. Nó không dễ chịu bằng cái cảm giác “mình sắp xong”, nhưng nó thật, và thật thì mới sửa được.

Điều này không chỉ đúng với blog. Nó đúng với tiền trong tài khoản, với số khách mình đang có, với gần như mọi con số mình ngại nhìn. Thứ mình không dám đếm thường là thứ đang âm thầm quyết định kết quả của mình.

Tôi kể chuyện này không phải để chê mình. Tôi kể vì tôi biết nhiều người cũng đang sống với một con số trong đầu, êm ái nhưng không thật. Nếu hôm nay bạn làm được một việc, tôi mong đó là việc này: chọn một con số bạn vẫn tránh nhìn, và ngồi xuống đếm nó cho ra.

Nhìn thấy được thì mới sửa được.


Đọc thêm