Tôi muốn kể cho bạn nghe về một người trong cộng đồng học tập của tôi.

Một người mà mỗi lần nghe câu chuyện của anh, tôi lại thấy giống mình ở một góc nào đó.

Anh tên là Nguyễn Văn Huân.

Bắt đầu từ một căn phòng trọ 12m².

600 nghìn một tháng.

Cái tủ điện đầu tiên bán được 3,6 triệu

Anh Huân là kỹ sư Điện – Tự động hóa.

Hồi đó anh làm nghề tủ điện.

Lương cứng, sau khi trừ bảo hiểm, còn 3,6 triệu một tháng.

Rồi một ngày anh tự đấu một cái tủ điện.

Cái đầu tiên trong đời.

Bán được 3,6 triệu.

Đúng bằng cả tháng lương đi làm thuê.

Anh nhìn con số đó và rút ra một điều rất giản dị.

Tay nghề của mình đổi được ra tiền.

Không phải thời gian. Không phải việc ngồi đủ 8 tiếng.

Mà là kỹ năng.

Tôi đọc tới đây thì gật đầu.

Vì tôi cũng đi lên từ một cái nghề trong tay — makeup, rồi áo cưới.

Cái cảm giác “thứ mình làm ra bán được tiền” đó, ai từng trải qua sẽ hiểu.

Cú lừa 108 triệu thành 12 triệu

Nhưng tay nghề thôi chưa đủ.

Anh Huân đi làm thuê.

Tự tay mang về cho công ty doanh số 7,2 tỷ.

Sếp hứa hoa hồng 1,5%.

Tính ra khoảng 108 triệu.

Lúc nhận tiền về tay, chỉ còn 12 triệu.

Anh không kể chuyện này để than.

Anh kể để rút ra một bài học mà tôi nghĩ ai làm ăn cũng nên dán lên tường:

Bạn giỏi cỡ nào không quan trọng.

Nếu cái van nằm trong tay người khác — họ vặn bao nhiêu thì bạn nhận bấy nhiêu.

Anh nghỉ việc.

Đi tìm một nơi mà mình được tự cầm cái van.

Nơi đó là internet.

Sáu tháng. Không một lượt xem.

Anh vay 50 triệu đi học làm YouTube.

Một người bạn cưu mang anh 6 tháng trời.

Anh làm 10 video mỗi ngày.

Từ 7 giờ sáng tới nửa đêm.

Suốt sáu tháng.

Kết quả: 0 view.

Bằng không.

Tết năm đó anh về quê tay trắng.

Bố anh chạy taxi tuyến Phú Thọ – Sapa, cả ngày trời được 2 triệu.

Bố không trách một câu nào.

Chỉ dúi tiền vào tay con, nói đúng một tiếng.

“Này.”

Đọc tới chữ “Này” đó tôi phải dừng lại một lúc.

Vì tôi cũng từng có quãng nợ nần.

Cũng từng có người thân không nói gì, chỉ lặng lẽ đỡ mình một cái.

Cái lặng đó nặng hơn mọi lời mắng.

Chỗ tôi thấy anh Huân giống tư duy của tôi nhất

Đây là đoạn tôi muốn nhấn.

Vì nó đúng y cái điều tôi vẫn dạy các đối tác của mình.

Sau 6 tháng số 0, người bình thường sẽ nghĩ: “Mình lười, mình kém, mình thiếu cố gắng.”

Anh Huân — đầu óc kỹ sư — không nghĩ vậy.

Anh xem 6 tháng đó như một tập dữ liệu.

Một đống dữ liệu để soát.

Anh đi rà từng khâu của cái “hệ thống” làm video của mình.

Và anh phát hiện chỗ hỏng không nằm ở sự chăm chỉ.

Anh đã chăm tới mức làm 10 video một ngày rồi.

Chỗ hỏng nằm ở đầu vào.

Ở cách anh chọn nội dung.

Đầu vào sai thì có chạy 10 hay 100 video một ngày cũng ra số không.

Bạn thấy chưa?

Đây chính xác là tư duy tôi muốn người Việt mình có:

Đừng đổ lỗi cho bản thân chung chung.

Hãy coi thất bại như một tập dữ liệu.

Soát lại từng khâu. Tìm đúng điểm hỏng. Sửa đúng chỗ đó.

Sửa đúng đầu vào — và cái máy bắt đầu chạy

Anh Huân sửa lại đúng cái đầu vào.

Rồi điều này xảy ra:

50 nghìn, 100 nghìn, 500 nghìn lượt xem — trong vòng 48 giờ.

Tới năm 2017, kênh mang về khoảng 4.600 USD một tháng.

Nút bạc YouTube sau 3 tháng — 100 nghìn người đăng ký.

Tất cả nhờ free traffic. Lưu lượng miễn phí.

Bắt đầu chỉ với một người và một cái máy tính.

Đây là chỗ tôi xin phép nói thẳng với bạn — vì chủ đề này dính tới tiền.

Tôi không kể những con số này để hứa với bạn rằng bạn cũng sẽ kiếm được như vậy.

Chính anh Huân cũng nói rõ điều đó.

Đây không phải làm giàu nhanh.

Mọi con số là hành trình riêng của anh.

Không phải lời hứa kết quả cho bất kỳ ai.

Kết quả tùy nỗ lực mỗi người. Và luôn có rủi ro.

Mà rủi ro thì anh nếm rồi.

Hai cú ngã anh không giấu

Tôi quý anh Huân vì anh dám kể chỗ mình thua.

Cú thứ nhất: anh mất khoảng 600 triệu vì lao vào coin ICO giai đoạn 2017–2018.

Một thứ anh không hề kiểm soát được.

Cú thứ hai: anh có một kênh Fortnite, có lúc kiếm 31.000 USD một tháng (2018).

Rồi nền tảng tắt tính năng kiếm tiền.

Mất nguồn thu sau một đêm.

Anh gọi đó là “single point of failure” — một điểm chết duy nhất kéo sập cả hệ thống.

Và đây là bài học lớn nhất:

Một cái van, dù to, cũng vẫn là một cái van.

Người ta vặn một phát là hết.

Từ tủ điện 3,6 triệu đến nhà sáng lập GODA

Sau khi hiểu điều đó, anh Huân ngừng đuổi theo từng con số.

Anh bắt đầu xây hệ thống.

Năm 2018 anh đồng sáng lập BMG Group — có lúc gần 100 nhân sự.

Đầu năm 2023, anh chủ động đóng BMG. Một nước đi chiến lược, không phải vì thất bại.

Ngày 12/6/2023, anh lập Công ty Cổ phần Truyền thông GODA.

Sau 3 năm: 180 nhân sự.

Điều anh tự hào nhất không phải doanh số.

Mà là: 100% nhân sự nhận lương tháng thứ 14 suốt hai năm 2024–2025. Có tháng cá biệt còn tới tháng 16.

Cơ chế đội ngũ anh xây là “không trần”.

Đích cuối anh muốn: nhân sự tự mở công ty riêng, rồi đồng hành cùng GODA.

Người đi trước, công việc theo sau — anh hay nói vậy.

Dấu vết anh để lại có thể tra được:

Hàng tỷ lượt xem YouTube từ free traffic.

6 nút vàng. Hơn 50 nút bạc.

Từng đứng trên sân khấu 1000 người.

Lăng kính tôi muốn bạn mang theo

Tôi giới thiệu anh Huân vì câu chuyện của anh cộng hưởng đúng cái tôi tin.

Tôi tin vào việc xây hệ thống kinh doanh tự vận hành.

Bằng AI. Bằng kỷ luật.

Cho người Việt khao khát tự chủ.

Và đây là 4 điều tôi rút ra từ anh, gửi lại cho bạn:

Một. Biến “1 người + 1 cái máy tính” thành một hệ thống tự chạy. Đừng mãi bán thời gian.

Hai. Tự cầm cái van thu nhập của mình. Đừng để van nằm trong tay người khác.

Ba. Tự học là kỹ năng Vua. Anh Huân nói vậy, và tôi đồng ý từng chữ.

Bốn. Xem thất bại như một tập dữ liệu. Soát lỗi ở đầu vào trước khi tự trách mình lười.

Một bộ lọc để bạn không bị dắt mũi

Vì mình đang nói chuyện tiền, tôi tặng bạn thêm cái này.

Đây là “bộ lọc 3 câu” của chính anh Huân, để bạn phân biệt người thật với người bán giấc mơ:

1. Số liệu họ kể có số lẻ không? (Người thật thường có con số lẻ, không tròn trĩnh đẹp đẽ.)

2. Họ có dám kể chỗ mình thua không? (Anh Huân mất 600 triệu vẫn kể. Người bán giấc mơ chỉ khoe chỗ thắng.)

3. Có thực thể tra được không? (Công ty, mã số, nút vàng, kênh — có thật và tra được không?)

Ba câu đó. Dùng cho bất kỳ ai chào bạn một giấc mơ.

Kể cả tôi. Kể cả anh Huân.

Về anh Huân — và lời mời tự đi kiểm chứng

Tôi không muốn bạn tin tôi.

Tôi muốn bạn tự đi xem.

Anh Nguyễn Văn Huân — từ tủ điện 3,6 triệu đến nhà sáng lập GODA — có trang riêng của anh ở đây: huan.academy.

Bạn vào đó, mang theo “bộ lọc 3 câu” ở trên.

Tự soát. Tự kiểm chứng. Tự kết luận.

Đó mới là cách của người tự chủ.

Còn nếu bạn muốn đọc hành trình của chính tôi — cô gái bỏ học lớp 10 đi lên từ makeup, áo cưới, rồi nợ — thì nó ở đây.

Thương,

Trinh.