
Bây giờ là gần tám giờ tối. Xe chúng tôi đang nhích từng chút một trên quốc lộ 13, trời thì mưa, đường thì đông nghẹt. Vậy mà trong xe lại là một trong những khoảnh khắc bình yên nhất mà tôi có được từ đầu tuần tới giờ. Tôi mở điện thoại ra, gõ lại những dòng này, vì tôi sợ để qua đêm nay là cái cảm giác đang đầy trong ngực sẽ nhạt đi mất.
Tôi muốn giữ nó lại. Cho tôi của một năm sau đọc lại.
Buổi sáng, cả hai vợ chồng cùng nằm bẹp
Phải thành thật là ngày hôm nay của chúng tôi không bắt đầu đẹp đẽ gì.
Có một chuyện vừa buồn cười vừa lạ: hai vợ chồng tôi cùng ốm trong đúng một ngày. Không phải người này chăm người kia như mọi khi, mà là cả hai cùng đổ bệnh một lúc. Ở nhà, cái cảm giác nó nặng nề, uể oải, người rã rời như bị rút hết năng lượng. Nằm đó, nhìn nhau, tôi còn thoáng nghĩ hay là hôm nay nghỉ đi, mình đâu còn sức mà đi học.
Nhưng rồi hai đứa vẫn dắt nhau đi. Vì hôm nay là buổi đầu tiên của một khóa học mà chúng tôi đã chờ: khóa kiến tạo vận mệnh của DNA Global, nơi tôi đang làm, dưới sự dẫn dắt và chia sẻ của bạn Nguyễn Đình Hồng.
Tôi kể lại chi tiết cái sự “ốm” này không phải để than. Tôi kể vì cái kết của nó làm tôi bất ngờ.
Đi vào lúc kiệt sức, đi ra lúc đầy pin
Điều kỳ lạ là chúng tôi bước vào lớp lúc gần như cạn kiệt, mà khi buổi học khép lại, cả hai bước ra với một thứ năng lượng khác hẳn.
Cái mệt mỏi, ệ oải mang theo từ nhà tan đi lúc nào không hay. Thay vào đó là một cảm giác nhẹ bẫng, như vừa được nạp lại pin. Tôi không biết gọi chính xác nó là gì, chỉ biết là lúc lên xe ra về, tôi thấy mình vui, thấy trong lòng có cái gì đó được thắp lên.
Tôi ngồi nghĩ mãi. Có lẽ sức khỏe của mình không chỉ đến từ viên thuốc hay giấc ngủ. Có những ngày, thứ làm mình sống dậy lại là được ngồi đúng chỗ, nghe đúng điều, bên cạnh đúng người. Buổi sáng tôi tưởng mình hết pin thật rồi. Buổi tối tôi hiểu ra: cái hết pin đó một phần là ở trong đầu, và nó được sạc đầy bằng một buổi được mở lòng ra.
Món quà bất ngờ trên xe

Trên đường về, khi xe đang chôn chân giữa dòng người và cơn mưa, chồng tôi lặng lẽ mở cho tôi nghe hai bài hát.
Hai bài hát thôi, mà tôi nghe xong thấy mắt cay cay.
Đó là những bài tràn đầy yêu thương, nghe như đang cùng nhau ăn mừng một chiến thắng. Mà chiến thắng đó thì chưa xảy ra, nó nằm ở một năm phía trước, ở cái điều mà hai vợ chồng vừa cùng nhau viết xuống một trang giấy trong buổi học hôm nay. Anh mở nhạc như để nói với tôi rằng: mình sẽ tới đó, em à. Mình sẽ cùng nhau tới đó.
Không cần một lời nào to tát. Chỉ hai bài hát, một cơn mưa, và một quãng đường kẹt xe. Vậy mà tôi thấy mình được thương.
Điều tôi quý nhất ở hành trình đi cùng nhau
Ngồi trong xe, nghe nhạc ngân nga, tôi mới ngẫm ra một điều tôi luôn thấy biết ơn trong cuộc hôn nhân này.
Suốt hành trình đi cùng nhau, vợ chồng tôi luôn cố giữ một thứ: sự thấu cảm, thấu hiểu, và chịu lắng nghe nhau. Không phải nghe cho có, mà nghe để thật sự hiểu người kia đang muốn gì, đang hướng về đâu. Nhờ vậy mà chúng tôi tìm được một tiếng nói chung, một mục tiêu chung. Mọi việc trong ngày, từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ, đều xoay quanh cái đích chung đó, và quan trọng nhất là hai đứa giúp nhau đi lên, chứ không ai bị bỏ lại phía sau.
Tôi tin đây mới là gốc của chuyện vợ chồng cùng nhau phát triển. Không phải cùng kiếm được bao nhiêu tiền, mà là cùng nhìn về một hướng, và mỗi ngày kéo nhau tiến thêm một chút.
Tờ giấy hẹn một năm
Điều làm tôi háo hức nhất bây giờ là tờ giấy chúng tôi cùng viết hôm nay.
Trong đó là mục tiêu của hai vợ chồng cho một năm tới. Và chúng tôi hẹn nhau một cái mốc: đúng ngày kỷ niệm một năm ngày cưới sắp tới, tôi sẽ đọc to lá thư này lên, giữa hai đứa. Đọc để xem mình đã đi được tới đâu so với những gì hôm nay dám viết ra.
Tôi thích cách làm này. Nó biến một mục tiêu, thứ nghe rất dễ trôi vào quên lãng, thành một lời hẹn có ngày, có giờ, có người làm chứng. Nó vừa là niềm háo hức, vừa là động lực, vừa là thứ thôi thúc hai vợ chồng phải nghiêm túc chiến đấu để thực hiện cho bằng được.
Tôi không viết ra đây con số hay chi tiết trong tờ giấy đó, vì nó là của riêng hai đứa. Nhưng tôi viết ra cái cảm giác này, để một năm sau đọc lại, tôi biết mình đã bắt đầu từ đâu.
Hai cái giọng khàn khàn mà vui
Giờ thì hai vợ chồng nói chuyện với nhau, giọng đã ồ ồ, khàn khàn hết cả rồi. Chắc tại cả ngày ốm, lại thêm một buổi học dốc hết mình.
Nhưng lạ lắm, khàn giọng mà vẫn cười. Vẫn thấy vui, thấy hạnh phúc. Bởi vì cái mệt lần này không phải cái mệt cô đơn. Nó là cái mệt của hai người vừa cùng nhau đi qua đủ mọi cung bậc cảm xúc trong một ngày: từ lúc nằm bẹp buổi sáng, tới lúc được sạc đầy buổi chiều, tới hai bài hát trên xe buổi tối. Trải qua cùng nhau, nên mệt cũng thành một kỷ niệm đẹp.
Vì sao tôi viết những dòng này lên đây
Có một điều nữa làm tôi thấy thú vị: cái tiếng nói trong lòng tối nay, thay vì chỉ nằm im trong đầu rồi tan đi, giờ đã được viết xuống trang blog này.
Tôi làm vậy là có ý. Để nhiều năm tháng sau, khi đọc lại những cột mốc trên hành trình phát triển của hai vợ chồng, tôi sẽ thấy mình đã có những câu chuyện tuyệt vời đến thế nào. Blog này với tôi không phải chỗ để dạy ai điều gì. Nó là cuốn nhật ký thật của một người phụ nữ đang đi, đang sống, và thỉnh thoảng dừng lại ghi xuống một khoảnh khắc đáng giữ.
Hôm nay là một khoảnh khắc như thế. Một ngày bắt đầu bằng cơn ốm của cả hai, và kết thúc bằng một cơn mưa, hai bài hát, một tờ giấy hẹn một năm, và hai cái giọng khàn khàn mà đầy hân hoan.
Nếu bạn cũng đang đi cùng ai đó trên hành trình của mình, tôi chỉ muốn gửi bạn một điều nhỏ mà hôm nay tôi thấm hơn bao giờ hết: hãy chịu lắng nghe nhau để hiểu nhau đang hướng về đâu, rồi cùng viết xuống một mục tiêu chung, và hẹn nhau một ngày đọc lại. Có người đi cùng, đường xa mấy cũng thành gần.
Hẹn gặp lại mọi người ở bài blog tiếp theo nhé.